Trang chủ Đô Thị Quan Trường Tổ Trinh Thám Linh Dị
Đọc truyện Tổ Trinh Thám Linh Dị Online, tải ebook Tổ Trinh Thám Linh Dị Full PRC

Tổ Trinh Thám Linh Dị Tác giả: Tiểu Thiển Bút

Hoàn thành Đô Thị Quan Trường

Truyện Tổ Trinh Thám Linh Dị được giới thiệu đến với bạn đọc bởi thành viên langtu

136.530 từ| 22.335 lượt đọc · trong tuần 0 lượt| 0 phiếu đề cử (trong tuần 0 phiếu)

Đọc ngay Thêm vào giá sách Bỏ phiếu

Tôi muốn đánh giá

Tiếng vang vọng của gà gáy sáng làm cho ta đang trong giấc ngủ say giật mình tỉnh giấc. Đã mấy năm nay, ta không giống như loài người hiện đại chút nào. Cứ mỗi ngày lúc nào có tiếng gà gáy là ta mở hai mắt.
Nhìn về phía đồng hồ ở đầu giường thì thấy thời gian là 5:43 phút sáng. Hôm nay gà gáy so với hôm qua chậm hơn mười phút.
Ta xuống giường, tiếp đó quơ tay lấy cái áo sơ mi để ở đầu giường mặc vào, sau đó đi lục hộc tủ tìm kiếm cái cà vạt chất lượng cao dùng hàng ngày chuẩn bị đeo lên.
Hôm nay là ngày mà trường đại học khánh thành khu lầu giảng dạy mới. Khu lầu mới xây xong này so với các khu trước hiện đại hóa hơn, hơn nữa trang thiết bị cũng đầy đủ hết.
Ta tin tưởng nếu sau khi đưa vào sử dụng thì trường đại học của ta quản lý sẽ trở thành trường đại học nổi danh nhất nước, ngay cả trường đại học Thanh Hoa cũng phải chào thua.
Tìm thấy cái cà vạt bên trong tủ áo, ta đứng ở trước gương để đeo vào cổ. Ta mỉm cười, hình ảnh của ta trong gương cũng biến hóa theo người thật của ta, cười rất tươi, làm cho ta tự tin mười phần.
Sau khi rửa mặt và chảy đầu xong xuôi, ta nhẹ nhàng đến bên người vợ yêu đang ngủ và khẽ hôn cô ấy, tiếp đó ta xuống lầu đạp xe đạp đến trường đại học.
Ta xin tự giới thiệu một chút, ta gọi là Trần Thế Kiệt, năm nay ba mươi sáu tuổi, là hiệu trưởng của Trường Đại Học Thế Kỷ, sinh sống tại sơn khu phía tây của trường. Ta và vợ ta ai cũng rất thích cảm giác gần gũi với tự nhiên, cho nên vì bảo trì sự yên tĩnh u nhã của nơi này, dù khí trời có ác liệt đến mấy ta cũng sẽ không sử dụng mấy công cụ giao thông gây ra tiếng ồn lớn làm ảnh hưởng nơi này.
Con đường từ sơn khu đến trường rất bằng phẳng do đã được ta quyên góp tu sửa qua nên việc đi lại cũng thuận tiện.
Trường Đại Học Thế Kỷ đã có mười hai năm lịch sử, có thể nói là một học viện nghệ thuật rất nổi tiếng. Trong vòng mười hai năm, những sinh viên tốt nghiệp từ nơi này, ba mươi phần trăm đều trở thành diễn viên nổi tiếng, minh tinh, thậm chí là những nhà họa sĩ nổi tiếng. Số còn lại cũng ai ai cũng có cuộc sống dư dả và no đủ.
6:30 phút sáng.
Ta làm lễ cắt băng khánh thành cho khu lầu giảng dạy mới, tuy nhiên không biết vì sao, giờ khắc này trái tim của ta đập hết sức kịch liệt.
"Có thể là do quá hưng phấn!" Ta tự giải thích cho chính mình.
Một tháng sau, con gái của ta đi Anh du lịch trở về, một nhà ba người đắm chìm trong nỗi vui đòan tụ.
Tuy nhiên “bất hạnh” lại lặng lẽ phủ xuống người của ta ……
"Cái gì? Nói lại lần nữa xem” Ta lớn tiếng với một vị giáo sư.
"Tối ngày hôm qua, ở trung tâm của khu lầu giảng dạy mới - khu A phát hiện hai nữ sinh viên đã chết, hơn nữa một trong các bộ phận trên thi thể cũng mất luôn." Hắn cúi đầu, tựa hồ sợ hãi ánh mắt đỏ ngầu của ta đang dán vào hắn.
Ta vô lực ngồi tựa vào thành ghế.
Trường học có người chết, mặc dù trong trường đại học đôi khi cũng có trường hợp này xảy ra, tuy nhiên tạo sao không phát sinh chỗ nào khác mà lại phát sinh ngay khu lầu giảng dạy mới khánh thành kia chứ.
Việc này đối với trường mà nói là một sự đả kích rất nghiêm trọng.
Cảnh sát đến tra hỏi và ngôn luận của công chúng làm cho ta tâm lực tiều tụy ……
Một gã cảnh sát đứng trước mặt ta nói: "Trần hiệu trưởng, thời gian tử vong của hai sinh viên nữ là 0 giờ ngày 12 tháng 8 năm 1999, không có dấu hiệu giãy dụa trước khi chết. Từ nét mặt của thi thể mà xem xét thì hẳn là tự sát”
Tự sát? Sao cảnh sát lại cho rằng đây là tự sát? Có ai tự sát mà lại lấy đi “linh kiện” trên thân thể mình như thế chứ? Ta lúc ấy cũng có nhìn qua hai cái xác. Một cái xác mất đi hai chân, còn một cái thì hai tròng mắt bị moi ra.
Ta nhất thời không nói được lời nào. Trải qua sự điều tra của chính ta trong nội bộ thì trường vào lúc 11 giờ đêm đã tắt hết đèn, hơn nữa bạn chung phòng của hai nữ sinh viên bị chết trong ký túc xá nữ cũng nói rằng hai người bị chết đã đi ngủ vào lúc 10:30 phút tối.
Điều quỷ dị nhất chính là khi trường tắt hết đèn vào lúc 11 giờ thì các quản lý ký túc xá cũng khóa cổng ra vào. Ngoài ra người quản lý cũng đã xác định đêm đó hai nữ sinh viên cũng không hề ra khỏi ký túc xá.
Trừ phi là hai nữ sinh này có học công phu hay khinh công gì đó mới có thể vượt qua được bức tường cao như thế mà không ai hay biết…..
Các bảo vệ của khu lầu giảng dạy mới cũng không phát hiện có ai ra vào lúc nửa đêm.
Tất cả mọi chuyện đều khiến người ta cảm thấy hết sức quỷ dị, làm cho người ta không thể tin.
Cảnh sát cuối cùng cũng đưa ra kết luận: "hai sinh viên nữ tự sát" rồi xong việc.
Thân nhân của người chết cũng đến trường quậy một trận, còn báo chí thì đưa tin suốt cả hai mươi số tạp chí nữa, tốn nhiều công sức mới dàn xếp xong xuôi.
Trong lúc mọi chuyện tưởng như chấm dứt thì ở tại khu lầu giảng dạy mới lại có hai nữ sinh viên nữa bị chết, thời gian tử vong vẫn như cũ, là vào lúc 0 giờ, thi thể giống như trước đó bị mất đi một ít bộ phận.
Áp lực của ta rất lớn, có khi thậm chí đối với vợ con lớn tiếng mắng mỏ.
Đây không phải là ta, ta vốn là một người rất yêu thương người thân, là một người cha - người chồng tốt. Ta bây giờ rất chán ghét bản thân, ta chỉ hy vọng có thể chấm dứt câu chuyện quỷ dị này nhanh nhanh một chút.
Nhưng chuyện tựa hồ còn chưa kết thúc.
Ba tháng sau, bên trong khu lầu giảng dạy mới lại có thêm hai nữ sinh viên khác bị chết và có một nam sinh viên mất tích……
Vốn là một khu lầu giảng dạy mới mang đến sự phồn vinh cho trường, giờ phút này lại không biết dùng danh từ gì để diễn tả. Các sinh viên mỗi ngày đến đây học tập, ai ai cũng có vẻ mặt mất tự nhiên, vì thế thành tích học tập cũng dần dần sa sút.
Do đó ta liền ra quyết định đóng lại và không sử dụng khu lầu giảng dạy mới nữa, tất cả đều dời qua các khu lầu giảng dạy khác.
Ngày 31 tháng 12 năm 1999.
Ta không giống người khác có thể đắm chìm trong vui vẻ của vị trí hiệu trưởng, tại khu lầu giảng dạy mới phát sinh chuyện chết chóc đã làm cho ta không có cách nào trải qua cuộc sống bình thường nữa. Ta mệt chết đi được, có khi thậm chí muốn bỏ luôn chức hiệu trưởng nhưng lại không thể bởi vì ta còn có gia đình ……
Tháng 03 năm 2000.
Các khu lầu giảng dạy cũ cũng đã được tu sửa lại, khu lầu giảng dạy mới thì ta đã hạ lệnh niêm phong, dù sao phải để cho sinh viên cảm thấy an tâm mà học tập.
Ba ngày sau, trong trường lại có thêm một người mất tích. Một nam sinh viên là bạn của người mất tích đã được ta mời vào phòng làm việc để hỏi cho rõ ràng chi tiết.
"Tối hôm qua, chúng em uống rượu. Lý Nhiên (chính là người đã mất tích) nói hắn muốn đi khu A mới xây của trường xem thử. Chúng em đều nói không đi thì hắn một mình chạy tới đó, cho đến gần 11 giờ đêm hắn cũng không có trở về. Chúng em rất lo lắng liền tới khu A tìm hắn, sau đó phát hiện ra cánh cửa lớn của khu A đã mở, hơn nữa trên tường còn có dòng chữ màu đỏ" Nói đến đây hắn liền tỏ ra vẻ hỏang loạn.
Từ trên mặt của hắn ta nhìn thấy hai chữ "sợ hãi". Điều này làm cho ta suy nghĩ cẩn thận xem đã xảy ra chuyện gì. Trong túi áo của hắn ta nhìn thấy một gói thuốc.
Ta móc gói thuốc từ trong túi áo hắn ra và đưa cho hắn một điếu: "Làm một điếu đi, em đừng lo lắng quá"
Hắn cầm lấy điếu thuốc đưa vào miệng, ta mồi lửa cho hắn.
Dưới tác dụng của chất nicotin, tâm tình của hắn bình tĩnh hơn rất nhiều. Ta thấy vậy hỏi tiếp: "Rốt cuộc em đã nhìn thấy hàng chữ gì vậy?"
Hắn cầm lấy giấy bút rồi chuyên chú viết vào, thậm chí quên luôn cả việc đang ngậm điếu thuốc trên miệng, ngay cả tàn thuốc rớt trên đùi của hắn thì hắn cũng chẳng phát hiện.
Viết xong, tay hắn cứng ngắc, bút cũng rơi xuống. Trên giấy viết:
“Đây là một thế giới tràn ngập sự công bằng. Tuy nhiên cái gì là công bằng đây? Công bằng cũng có cái giá của nó. Ngươi có muốn nổi bật không? Đến đây đi …… dùng đôi chân của ngươi bước tới. Ở chỗ này, ngươi sẽ có tất cả, tuy nhiên cái giá phải trả chính là tính mạng của ngươi.”
Một tuần sau, tên sinh viên này được đưa vào bệnh viên tâm thần. Tuy nhiên ta tin tưởng rằng lúc hắn viết chữ vào trang giấy này thì tinh thần của hắn chẳng có vấn đề gì cả.
Ta cũng không đem trang giấy giao cho cảnh sát bởi vì ta biết cảnh sát sẽ không tin tưởng.
Vì để biết rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra nên ta mỗi đêm đều đứng ở trước cánh cửa đóng chặt của khu A chờ đợi.
Một đêm nọ, không biết ta có hoa mắt hay không? Cái cửa lớn vốn đang đóng chặt tự động mở ra, thậm chí không có bất kỳ một tiếng động nào. Lúc đó nó thật sự làm cho ta cảm thấy sợ hãi. Cánh cửa tựa như một cái miệng lớn đang cố mở ra cắn nuốt người.
Sự sợ hãi cũng không thể làm cho ta lui bước, ta vẫn cứ từ từ bước tới.
Đêm nay ta nhất định phải tra cho rõ, tuy nhiên thật không nghĩ tới, nghênh đón ta là ……
Sự chết chóc!!!

Tương tác của người hâm mộ

Phiếu VIP | Đề cử

Số phiếu trong tuần

0

Xếp hạng 800·Cần0phiếu để nâng hạng

Bỏ phiếu đề cử

Thưởng | Tặng hoa

Số hoa tặng trong tuần

0

Hôm nay có0người tặng

Tặng hoa

1hoa = 1 điểm người hâm mộ

Xếp hạng người hâm mộ

Thông tin người hâm mộ

Hãy là người đầu tiên ủng hộ

Загрузка...

Bình luận Bình luận | Đánh giá