Trang chủ Tiên Hiệp Tiên Hiệp (Cổ điển) Pháp Sư
Đọc truyện Pháp Sư Online, tải ebook Pháp Sư Full PRC

Pháp Sư Tác giả:

Đang cập nhật Tiên Hiệp Tiên Hiệp (Cổ điển)

Tác giả: | Người đăng: TTCtools

59.538 từ| 1.717 lượt đọc · trong tuần 0 lượt| 0 phiếu đề cử (trong tuần 0 phiếu)

Đọc ngay Thêm vào giá sách Bỏ phiếu

Tôi muốn đánh giá

3 năm trước.
Sahara, tại một vùng đất hoang phía Tây của sa mạc lớn nhất hành tinh này, một cuộc khai quật đang được tiến hành bởi một tổ chức bí mật. Để ngăn những kẻ tò mò, một bức tường cao 3 mét đã được dựng lên, bao xung quanh một khu vực rộng gần 10 cây số vuông. Một màn kết giới mỏng được giăng lên toàn bộ vùng đất ngăn chặn mọi sự quan sát từ trên cao.
Bên trong bức tường, hàng tấn đất cát đã được đào lên, để lộ ra phế tích không thuộc về bất cứ nền văn minh nào mà một người bình thường có thể biết được. Một người đàn ông trung niên, tóc hoa râm, đứng ở trung tâm một nơi từng là quảng trường thành phố, hai tay căng một tấm bản đồ. Bên cạnh ông là một cô gái tóc vàng ước chừng chưa đến 30 tuổi. Trên lưng áo người đàn ông in biểu tượng một ngọn đèn bão màu vàng giống như những công nhân đang làm việc, biểu tượng của Excavator. Còn trên lưng áo cô gái lại là một thanh kiếm trắng với đôi cánh đỏ, biểu tượng của Templar Caste.
_ Julian – ông nói với cô gái – xác định đúng đây là Belatona chứ?
_ Vâng thưa ngài. Tấm bia của thành phố đã cho đúng là nơi này rồi.
Người đàn ông bước đến tấm bia đá đen cách ông vài mét, bàn tay đeo găng trắng lần lần theo những dòng chữ vàng. Đã hơn 15 ngàn năm rồi nhưng nó vẫn vẹn nguyên như thủa nào, những con chữ vẫn sáng ngời và mặt đá vẫn láng như gương. Hẳn những pháp sư khi tạo ra nó cũng mong muốn rằng thành phố của mình cũng sẽ trường tồn mãi mãi như tấm bia này.
“Belatona, 16/3/4793, Jehelm niên lịch. Người lập bia Justivia Enz”
Rời tay khỏi tấm bia, ông nhắm mắt, hồi tưởng lại thời hoàng kim của thành phố này. Những tòa nhà hình búp măng vươn lên trời cao tỏa sáng lung linh, những con phố không bao giờ ngủ, những dòng MEV (1) bất tận như dải ngân hà. Ở bên này, một cặp hỏa tinh linh dạo phố, ở bên kia, một con rồng đang cõng trên lưng một đám trẻ con… Ma thuật thấm đẫm trong từng hơi thở, trong từng giây phút trôi qua.
_ Báo cáo, đã phát hiện ra hầm ngầm!
Đó là một anh chàng Templar trẻ tuổi, điệu bộ hết sức khẩn trương. Hai người vội vã đi theo anh ta vào trong một tòa nhà đổ nát chỉ còn 3 tầng nguyên vẹn. Công sức cả năm trời đào bới chỉ để cho giờ phút này mà thôi.
Tòa nhà này vốn là một trung tâm thương mại. Bên trong đầy rẫy những thứ hàng hóa mục nát, chủ yếu là quần áo. Một vài biển hiệu vẫn còn đọc được, trên đó viết tên những hãng thời trang nức tiếng một thời.
Người Templar kia đưa họ đến cầu thang dẫn xuống tầng hầm – vốn đã bị bịt lại bởi hàng đống đất đá. Có vài Templar khác cũng đang ở đó bảo vệ. Không có người nào của Excavator được lảng vảng ở đây cả.
Đây là căn hầm trú ẩn của trung tâm thương mại, cũng là nơi cuối cùng bắt được tín hiệu của Preserver (2) Zaara, Preserver duy nhất lưu giữ thông tin về Ma tộc. Mãi tới hai năm trước, Excavator mới giải mã được toàn bộ thông tin lưu trữ của Akasha, từ đó lần ra được vị trí của Zaara và Belatona. Khi mà thời điểm Thời – Không phong ấn hết hiệu lực đã cận kề thì việc tìm ra Zaara trở nên quan trọng hơn bao giờ hết.
_ Cho mở cửa hầm!
Một đầu dò được khoan xuyên qua lớp đất đã để kiểm tra không khí bên trong. Sau khi xác nhận an toàn, một máy xúc được đưa đến. Chỉ sau vài phút, cửa hầm đã được dọn sạch, không khí bên trong lạnh toát như một hầm băng.
Năm người bước vào hầm, người đàn ông, Julian và 3 Templar khác. Mấy ngọn ma pháp đăng được thắp lên làm căn phòng 20 mét vuông sáng bừng lên. Bên trong chẳng có thứ nội thất nào ngoài một chiếc bàn đá nhỏ và một tủ âm tường không cánh trống rỗng. Căn hầm kiên cố này theo những gì được ghi lại có thể chịu được cả bom hạt nhân và tích trữ đủ lương thực, nước uống cho 10 người trong 1 năm ròng.
Chính giữa căn phòng là một xác người. Tuy là xác chết và đã hơn 10 thiên niên kỉ trôi qua rồi nhưng nó trông chẳng khác một người đang say ngủ là mấy. Chỉ có điều người đang ngủ thì ấm áp còn cái xác này lạnh và cứng như băng. Năng lực đặc biệt của các Preserver khiến cơ thể của họ sau khi chết đi không thể bị phân hủy chừng nào não bộ còn chứa dữ liệu.
Julian kiểm tra cái xác. Trên cổ cái xác có một vòng xích vàng với một tấm thẻ nhỏ. Cô cầm tấm thẻ lẩm nhẩm đọc rồi mỉm cười.
_ Công chúa ngủ trong rừng của chúng ta đây rồi.
_ Nhưng tại sao Zaara lại mắc kẹt ở trong căn hầm này? Có ai định hại bà ấy sao? – một Templar thắc mắc.
_ Không ai hại bà ấy cả. Khi Belatona bị Ma tộc tấn công, bà ấy đã chạy xuống đây trú ẩn, để rồi khi tòa nhà bên trên sụp đổ bịt kín miệng hầm thì không tài nào thoát ra được. Căn hầm kiên cố bỗng chốc trở thành phòng giam. Chắc hẳn bà ấy hi vọng sẽ có người đến cứu nhưng rốt cuộc quân đội Jehelm đã bỏ mặc thành phố này. Đó hẳn là một cái chết rất khủng khiếp.
Người đàn ông từ tốn giải thích, rồi ông quay sang Templar bên cạnh nói:
_ Mang hộp lưu trữ lại đây.
Một khối pha lê xanh được mang đến, bên trong tỏa ra một thứ ánh sáng kì lạ. Người đàn ông chạm tay vào khối pha lê, một màn hình ảo hiện lên. Ông ta thao tác với vài nút bấm, tức thì một dây cáp vươn ra từ phía sau khối pha lê. Ông lật đầu xác chết sang một bên, để lộ ra một lỗ tròn viền kim loại sau gáy. Cắm dây cáp vào “ổ cắm”, màn hình ảo hiện lên một dòng chữ Rune.
“Zaara”
Dữ liệu tự động được truyền vào trong khối pha lê.
_ Thưa ngài, mất bao lâu để tải xuống hoàn tất ạ?
_ Phải mất nửa tiếng là ít. Dữ liệu lưu trữ trong Preserver cô không tưởng tượng được dung lượng của nó lớn thế nào đâu.
Khi vạch % vừa nhích qua con số 40, một tiếng nổ vang lên bên ngoài làm rung chuyển cả căn hầm.
_ Chúng ta bị tấn công! – Một Templar từ ngoài cửa hầm hét lên.
Lại một loạt tiếng nổ khác vang lên. Người đàn ông vội ngắt cáp, đem khối pha lê đưa cho Julian.
_ Cô hãy ra ngoài chỉ huy mọi người đi. Căn hầm này rất an toàn, cứ để xác Zaara lại đây. Nhớ phải bảo vệ hộp lưu trữ này bằng mọi giá.
Julian gật đầu rồi cầm khối pha lê kẹp vào trong áo, lao ra khỏi hầm.
Có tiếng la thất thanh ở ngoài, rồi tiếng xương cốt gãy vụn, tiếng da thịt bị xé nát. Mấy Templar đứng cạnh vị Excavator kia đổ mồ hôi lạnh. Kẻ địch của họ ngoài kia không phải con người, cũng không thuộc về bất cứ chủng tộc nào.
Julian băng mình chạy về phía một tòa nhà đối diện với trung tâm thương mại, giấu vội khối pha lê vào một góc tường rồi phủ gạch đá vụn lên. Cô lao ra ngoài. Hàng tá sinh vật kì lạ đang bay lượn trên trời, dưới đất cũng có hàng chục tên như vậy. Chúng cao tầm 2 mét, một lớp vảy cứng màu đen che kín người, chỉ chừa hai con mắt sáng rực màu đỏ thẫm. Một đôi cánh dơi màu đen gớm ghiếc gấp sau lưng. Có tên mang vũ khí, có tên không. Bằng linh cảm của một người lính dày dạn trận mạc, Julian biết chúng không tầm thường!
Julian triệu tập vũ khí của mình khỏi lòng bàn tay, một thanh trường kiếm màu vàng – món quà của tinh linh, rồi vung kiếm lao đến kẻ địch gần nhất. Hắn nhẹ nhàng dùng kiếm gạt đòn tấn công nặng như búa bổ của cô sang một bên rồi nhanh chóng phản đòn bằng một đường chém ngang. Julian kịp thu kiếm về nhưng bị lực chém hất văng về phía sau tới chục mét. Không có phép thuật hỗ trợ nào ở đây cả, chỉ thể lực thuần túy đã kinh khủng như vậy rồi!
Julian không hề yếu! Cô là một sĩ quan cấp Gold của Templar Caste, cấp chiến binh cao thứ hai của tổ chức, từng chiến đấu với đủ kiểu pháp sư tà ác và sinh vật phép thuật và chưa lần nào thất bại. Chỉ có điều lần này, đối thủ của cô quá mạnh.
Cô nhìn quanh, nhiều thuộc cấp của mình đã hi sinh. Nhiệm vụ lần này Templar Caste chỉ điều đi một đại đội, hơn nữa họ cũng không hề chuẩn bị để đối phó với lũ quái vật khủng bố này.
_ Isaz!!!
Julian chĩa kiếm về phía kẻ địch mà hét, một ngọn thương băng từ mũi kiếm phóng ra. Tốc độ nhanh như vậy việc tránh né là điều không tưởng!
Ngọn thương xuyên qua lớp áo giáp ngọt xớt, gã quái vật khuỵu xuống. Không chút do dự, Julian lại lao tới tấn công.
Nhưng lại một lần nữa cô phải kinh ngạc. Gã quái vật tưởng chừng không còn sức chiến đấu nữa mau chóng đứng dậy, thanh kiếm trên tay gã vô hiệu hóa mọi đường kiếm biến hóa của cô. Cung đã giương hết cỡ, Julian buộc phải dừng tấn công lui về phía sau. Đôi mắt sáng nhìn cô rồi lại nhìn mũi thương băng cắm vào bụng. Gã dùng tay rút thương ra vứt xuống đất, mũi thương không còn ma thuật tan thành nước. Lỗ thủng trên bụng gã lập tức liền lại.
_ Trời ơi, mình chưa từng biết sinh vật nào có khả năng tự phục hồi khủng khiếp như vậy.
Ngay lúc ấy một loạt tiếng gầm từ trên cao vọng xuống. Tiểu đội kị sĩ rồng ! Con át chủ bài, lực lượng chiến đấu chủ lực của Templar Caste! Đám quái vật đang bay vội vàng dạt sang bên đầy hoảng sợ, dù chẳng ai biết liệu chúng có biết sợ là gì hay không. Một con rồng lao xuống đè nát gã quái vật trước mặt Julian. Vị kị sĩ nhảy xuống chạy lại chỗ cô.
_ Julian, những tên này là Ma tộc!
_ Ma tộc?! Lũ quái vật đã hủy diệt thế giới ư?
_ Tôi vừa liên lạc với tổng bộ. Thông tin báo lại xác nhận chúng chính là Demon. Không sai đâu.
_ Có cách nào tiêu diệt chúng không?
_ Chặt đứt đầu chúng. Đầu là điểm yếu duy nhất trên cơ thể Ma tộc. Nhưng cô phải cẩn thận, thể chất của chúng vượt xa người thường và có năng lực hồi phục rất mạnh!
_ Cám ơn anh, Backman. Biết như thế là đủ. Đội kị sĩ rồng hãy giải quyết những tên Demon trên kia đi, dưới này có tôi rồi.
Backman tuân lệnh, nhảy lên lưng rồng phóng vút lên không. Một trận không chiến ác liệt đang diễn ra, mười kị sĩ rồng đấu với ba mươi Ma tộc.
Thực lòng mà nói, Julian rất muốn đứng xem trận không chiến kia nhưng cô còn các anh em Templar gặp nạn, không thể không giúp. Đành tặc lưỡi mà chạy. Sử dụng ngọc truyền tin, Julian tập hợp được gần một chục Templar đang tản mát lại, lùng sục Ma tộc trong khu di tích. Người và Ma tộc đánh nhau rải rác khắp nơi, nhóm của Julian ra sức hỗ trợ mọi người. Cứ ba Templar quây lấy một Ma tộc mà đánh, dùng phép thuật tăng cường thể chất, xa luân chiến rồi rình sơ hở mà chặt bay đầu đối phương.
Nhưng ngay cả như vậy Demon vẫn là một đối thủ cực kì khó chịu. Rất nhiều Templar bị thương và hi sinh. Phải mất tới 15 phút các Templar mới nắm được thế trận và từng bước đẩy lùi lũ quái vật. Đội kị sĩ rồng sau khi tiêu diệt hết những Demon trên không liền quay ra hỗ trợ đồng đội trên mặt đất. Băng và lửa của rồng tương đương với pháp thuật cấp A. Đối diện với thứ vũ khí ấy, áo giáp của Ma tộc có cũng như không.
Với sự tham chiến của kị sĩ, trận chiến nhanh chóng kết thúc. Có tầm 30 Demon dưới đất, cộng với đám trên không là hơn 60 mạng. Phía Templar tử trận hơn 70 người, chưa kể những người bên Excavator. Một kị sĩ rồng và rồng cũng hi sinh.
Sực nhớ ra còn cái xác của Preserver, cô vội dẫn người quay lại căn hầm nọ. Quá muộn! Bên trong căn hầm chỉ còn lại những xác chết không toàn vẹn của các Templar. Vị pháp sư của Excavator, ngài Lê Anh, bị găm cứng trên tường với một ngọn giáo xuyên qua ngực. Cái xác của Preserver đã cháy thành tro bụi.
_ Có lẽ, thế giới đáng nguyền rủa này sắp đi tới hồi kết rồi. – Julian lẩm bẩm.
(1) MEV: Magical Engine Vehicle, phương tiện cơ giới sử dụng động cơ chạy bằng năng lượng phép thuật.
(2) Preserver: “kho dữ liệu sống”, là những pháp sư đã được cải tạo não bộ để có khả năng đặc biệt, lưu trữ được mọi thông tin người đó tiếp nhận bằng các giác quan.
Nguồn: Raicom99

Fan tương tác

Phiếu đề cử Không phải VIP chỉ có thể đề cử

Số phiếu trong tuần

0

Xếp hạng 800·Cần0phiếu để nâng hạng

Bỏ phiếu đề cử

Thưởng

Truyện chưa ký kết với TTC

0

Không đủ điều kiện nhận thưởng

Phần thưởng

100 xu = 100 điểm người hâm mộ

Xếp hạng Fan

Thông tin Fan

Hãy là người đầu tiên ủng hộ

Загрузка...

Bình luận Bình luận | Đánh giá